Bảy Năm Yêu Nhau

Câu truyện là một tâm sự buồn, có thực về một mối tình kéo dài bảy năm. Nhưng rút cuộc, cuộc sống không có gì là mãi mãi, là vĩnh cửu. Cuộc sống quanh ta luôn luôn thay đổi từng giây, từng phút…

Bảy Năm Yêu Nhau

Cuộc sống là luôn luôn thay đổi, không có gì là vĩnh cửu

Mình quen gấu ở dân Kiên Giang, (quê gấu ở Kiên Giang). Mình hơn gấu 5 tuổi. Khi kể ra những dòng này mình thực sự bị điên.
Mình và gấu nhà gân nhau. Nhà gấu khá khó khăn. Mình đi làm trước nên lo cho gấu học đại học, mua sắm cho gấu tất cả các vật dụng cần thiết như xe máy, laptop, v.v…

Không phải gấu nhận lời yêu mình vì mình có tiền. Mà là 2 đứa thương nhau từ lúc gấu học lớp 10. Yêu nhau 7 năm, ra trường gấu đi làm được 1 năm. Hai đứa đều làm ở Rạch Giá. Mặc dù gấu cao và đẹp nhưng mình rất tin ở gấu, mình chưa bao giờ ghen hay đại loại thế.

Trưa nay gấu nhắn mình vào 4h ghé qua rước gấu (đi làm về, gấu làm kế toán ở ngân hàng). 3h gấu nhắn lại bảo anh khỏi rước em nghe. Mình chọc là chắc lại đi la cà ăn uống với hội bà tám chứ gì. Gấu bảo ừ.

Mình chờ tới 5h30 nhắn hỏi gấu đi ăn xong quên anh luôn nha. Không thấy gấu trả lời. Chờ một hồi mình sợ có việc gì nên gọi hỏi con nhỏ bạn của gấu. Nhỏ bạn nói đâu có đi ăn gì đâu, vừa nãy gấu rủ đi hát karaoke ở quán A mà.

Tại sao gấu nói dối mình? Mình suy nghĩ lát, tặc lưỡi bảo kệ. Một hồi nghĩ thế nào đấy thì mình lấy xe chạy lại quán karaoke. 7 năm trời mình chưa từng hành động như thế.

Mình hỏi nhân viên phục vụ xem chủ nhân của cái xe này (xe gấu) đang ở phòng nào. Mình đi nhanh lên tầng 2. Tới phòng của gấu đang hát. Phòng karaoke có ô kính nhỏ có thể nhìn vào trong.

Mình nhìn vào, các bạn biết mình thấy gì không?

Thằng giám đốc đang vòng tay ôm eo gấu hát, tay gấu cũng vòng qua ôm eo nó. (Mình đang điên và run rẩy khi gõ những dòng này). Mình xô cửa vào. Mình đứng đấy, nhìn gấu và thằng kia. Gấu và thằng kia đều sững sờ. Mình ko chớp mắt, sau đó mình quay đi.

Các bạn bảo mình phải làm sao bây giờ. Có lẽ trên đời nay chả có ai bất hạnh như mình cả. Từ nãy tới giờ mình như ngườ mất hồn. Mình sẽ nói gì với gấu và gia đình gấu đây?

7 năm yêu nhau, 7 năm yêu nhau, 7 năm yêu nhau, 7 năm yêu nhau, mình đã làm rất nhiều thứ cho gấu, rất nhiều lúc gấu thấy hạnh phúc.

Vậy mà. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Nãy giờ mình nằm trên giường. gấu đã gọi 37 cuộc, mình ko nghe, tắt âm, tắt rung nhìn cái đt sáng đèn. gấu đang ở ngoài cửa phòng. gõ cửa nãy giờ, mình chỉ im lặng. mình chỉ muốn nằm, từ chiều giờ chưa ăn gì cả.

Các bác không biết đâu. Lúc đó trong phòng karaoke chỉ có gấu và thằng giám đốc. Mình hay chở gấu đi làm nên biết mặt thằng giám đốc này mà. Gấu ngồi ngoài cửa 3 tiếng đồng hồ rồi về.

Mình chả biết phải nói gì nữa. Cũng không biết phải làm gì bây giờ. Các bạn không biết đâu.

Lúc đó trong phòng karaoke chỉ có 2 người. cả 2 vòng tay ôm nhau mà, trên bàn đâu có bia bọt gì mà bảo do xỉn hay say. Thực sự khoảnh khắc ấy có thể trở thành nỗi ám ảnh suốt đời của mình. Mình ko thể tin ai được nữa. Mất niềm tin thì sống rất khở sở các bạn à. Mất niềm tin rồi thì người ta sẽ mất tất cả.

– Mình muốn đi xa một thời gian. mờ sáng mai đón xe đi sài gòn rồi ra nha trang. Công việc kệ nó, công ty đuổi thì mình nghỉ, giờ đây không còn gì là quan trọng với mình nữa. Đêm nay có lẽ sẽ không ngủ được.

– Thằng bạn thân của mình vừa đến. Nó chưa biết chuyện gì xảy ra. Mình thu xếp đồ đạc xong rồi, nó chở đi ăn rồi 2 đứa nhậu, mình sẽ kể cho nó nghe mọi chuyện, tới giờ lên xe thì lên.

Mình đã từng đứng trước biển nhiều lần, khi đứng trước biển, mọi thứ dần trở nên hư vô, mọi khổ đau, hận thù cũng trở nên mờ nhạt. Mình sẽ ghé nha trang và đứng trước biển mỗi sáng sớm và chiều tối. Hi vọng mình sẽ ko đánh mất thứ quý giá nhất của đời người – niềm tin.

Nước trôi qua cầu. lạy chúa, mong cho bình yên về quanh con.

9h sáng hôm nay mình mới tới sài gòn, một ngày chủ nhật chưa từng có trong đời. Chưa thấy 1 tin nhắn nào của gấu, có lẽ gấu cũng không biết nói gì.

Ngồi cafe nghỉ mệt trước khi lên xe ra nha trang. Một mình giữa sài gòn nhộp nhịp mà vẫn thấy trống trãi trong lòng. Sáng sớm tờ mờ mẹ mình gọi điện thoại hỏi:

-Hôm qua mày đi đâu, có đi với con bé H không mà cả đêm qua nó không về, nhà nói gọi điện thoại hỏi mẹ này.

Vậy là đêm qua gấu đi đâu không về. Ngân hàng của gấu làm việc sáng thứ 7 và họp từ giữa buổi sáng mà, họp có khi tới chiều tối mới xong.

Ngồi nghỉ mà thương mẹ, hai mẹ con mình là dân miền Trung vào đây. Bố mình mất khi mình còn bé, nhà nghèo quá nên mẹ đưa mình vào miền Tây làm kinh tế mới theo chân 2 người bạn của mẹ.

Vào miền Tây chân ướt chân ráo, đất khách quê người khổ mẹ lắm. Mẹ đi làm mướn làm thuê đủ cả, ráng cho mình ăn học. Tới khi mình vào đại học thì 2 người bạn của mẹ về miền trung lại. Thế là 2 mẹ con không còn ai thân thích cả. Mẹ thậm chí phải đi cắt cọng lục bình nuôi mình học đại học.

Mình thương mẹ nên học cũng tốt. Ngay từ năm 1 đã đi làm thêm bất cứ khi nào mình rảnh. Học sài gòn mà mình chỉ có mỗi 2 cái quần, trong đó có 1 cái từ thời học 12. Cái quần mình vẫn còn giữ, mẹ mua bằng vãi rẻ tiền nên ngồi nhiều năm cái đít quần nó mòn bóng đi.

Đi học năm 3-4 biết xấu hổ nên trước khi đi học mình còn lấy nước xịt lên cái đít quần cho nó nhìn khỏi bóng loáng. Thế mà tất cả chi phí học hành mình tự lo được hết, còn dư tiền gửi về cho mẹ và cả mua sách vở quần áo cho gấu.

Mẹ mở tiệm tạp hoá, nhờ trời buôn bán vui vẻ nên tiệm đông dần, lại không phải chu cấp cho mình nên mẹ khoẻ ra. Ra trường mình đi làm công trình nữa năm (mình học xây dựng) rồi làm nhân viên kinh doanh xi măng cho nó gần nhà.Các bạn có thể bất ngờ, nhưng hiện nay mình là giám đốc kinh doanh khu vực Nam Sông Hậu của 1 nhãn hiệu xi măng. Tiền mình kiếm rất nhiều chứ ko phải ít. Nhưng gấu không cần tiền thì phải.

Nha Trang mưa các bác à.

Sau bao nhiêu năm lăn lộn nơi đất khách quê người, giờ mẹ cũng dành dụm được ít tiền, mình thì vừa mua được miếng đất ở Rạch Giá cách đây 1 năm.

Hai đứa cũng định cuối năm cưới. Nhưng đó giờ chỉ còn là dĩ vãng.

Gấu gọi cho mình cách đây 1 tiếng, mình đã nghe máy.

Cuộc điện đó xem như đã cho ra kết quả cuối cùng của cuộc tình 7 năm. Mình có thể không đẹp trai nhưng mình chắc mình hơn nhiều người ở những cái khác, và chính gấu cũng phải công nhận rất nhiều lần là không ai có thể làm những điều như mình từng làm cho gấu.

Những thứ đó với gấu không quan trọng. Cuộc điện thoại nặng nề nhất trong đời người cũng đã xong. Rốt cuộc mình là người mất tất cả. Thế là xong. Có lẽ miền tây không phải là nơi dành cho mình, mình thuộc về một nơi nào khác.

Cái người ta sợ nhất là ko hiểu được người mình thương yêu. Kế từ lúc mình thấy gấu âu yếm bên người khác, cảm giác đó luôn xâm chiếm lấy mình. Nhưng nỗi sợ rồi cũng đã qua, nhường chỗ cho những cảm xúc khác.

Đời người, suy cho cùng, cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi. Có lẽ mình và mẹ nên thu dọn, bán nhà và đất, rồi đi về một nơi nào đó thuộc về mình.

Giờ mình sẽ kể về nhưng gì gấu nói trong cuộc điện thoại tối nay. Nó nằm ngoài sức tưởng tượng và thách thức trí tưởng tượng của tất cả các bạn.

-…….. (im lặng) (mọi khi gấu gọi mình rất hay đùa kiểu như ô la, alo jongseo, v.v…
– Anh đang ở đâu?
– Nha trang
– Nha trang hả?anh làm gì ở đó?
– Không làm gì cả
– …….. (im lặng)
-………. ( im lặng)
– Em xin lỗi anh, em xin lỗi (gấu bắt đầu khóc)
-……. im lặng
– Em nói đi
– Em, em xin lỗi, em xin lỗi (gấu khóc nấc thành tiếng)
– Nếu em ko nói gì, anh tắt máy, khi nào anh về gặp nhau sau
– Đừng, anh đừng tắt (vẫn khóc nấc)
– Có nói hay là không đây, em rảnh quá nhỉ?
– Em không dám gặp a đâu, em sợ, em xin lỗi
– E yêu anh ta đúng không?
– Em ko biết, em xin lỗi anh (gấu vẫn khóc)
– E đừng xin lỗi nữa, xin lỗi bây giờ không có ích gì đâu. Em yêu anh ta đúng không?
– ……. (khóc)
– Lâu chưa?
– 1 tháng rồi anh à (vẫn khóc)
– 7 năm của anh không bằng 1 tháng của anh ta hả?
– ……. (khóc)
– ……Em nói điiiiiiiiiiiii ( mình hét to vào đt)
– Em không biết (vẫn khóc), cho đến lúc này, em mới hiểu thế nào là tình yêu. Những năm tháng bên anh em đã nhầm lẫn, em tưởng đó là tình yêu, cho đến khi gặp H (thằng giám đốc NH). Em muốn có 1 tình yêu đích thực, em không thể bỏ H được. Em xl anh.
Em đã khóc mấy ngày rồi, tụi em định tìm cơ hội để nói cho anh biết. Em chưa làm gì có lỗi với anh hết. Hôm qua anh ấy rủ em đi hát 1 mình, em nghĩ tới anh nên em mới rủ nhỏ T đi cùng, em sợ mình làm gì có lỗi. (khóc)
– ……. (im lặng) T không đi và em đã ngã vào tay người ta? 7 năm trời với biết bao nhiêu kỉ niệm mà em nói đó ko phải tình yêu hả? Em đừng khóc nữa, em nhớ lần đầu tiên mình hôn nhau không? Lúc đó tim em đập rất mạnh, em ghì lấy anh. Đó ko phải tình yêu thì là gì?
– ……(khóc)
– Em nhớ bao nhiêu lần em ngã đầu vào vai anh. Hai đứa lén mẹ ra cầu ngồi, em nói là đừng bao giờ bỏ em, em nói em thấy mình đang bay, em thấy ấm áp, em thấy mình thật hạnh phúc. Đó không phải tình yêu thì là cái gì? Em nói đi. Em nhớ biết bao lần anh đi Cần Thơ làm, mỗi lần ghé thăm em anh báo trước. Anh tới mà em vui như con nít, e ôm ghì lấy a. Lần nào trong lúc ấy em cũng thì thầm vào tai anh là đừng bỏ em nha, em yêu anh, em yêu anh. Đó không phải là tình yêu thì là gì?
– ……
– Em còn nhớ bao nhiêu lần em nhắn tin nói là em nhớ anh quá không? Đó không phải là tình yêu à?
– ……
– Em nói sau này e thích có con trai trước, em ko thích có con gái trước, vì con gái làm em sẽ được anh hai che chở và bảo vệ. Nếu con gái làm chị hai thì sẽ thiệt thòi cho nó, giống như em vậy (gấu là chị 2 trong nhà). Em nói con mình sẽ thông minh như anh và xinh đẹp như em. Đó ko phải tình yêu thì nó là cái gì?
Mỗi khi a gặp khó khăn trong công việc, nhắn cho em, em luôn chọc anh cười. Em nói ngốc của em à, không sao đâu, anh giỏi mà, nếu không được thì thôi, anh còn em mà, ghé em đi em cho tập thể dục nè (tập thể dục là từ mà gấu chỉ việc…). Đó không phải tình yêu thì là cái gì?
-……
– Em nói sau này em ra trường, em đi làm, 2 đứa cùng kiếm tiền cho anh khỏi vất vả. Hai đứa sẽ tích luỹ vốn, mua đất xây nhà, cưới nhau, ra kinh doanh riêng, rồi sinh con. Đó ko phải ty thì là gì?
– ….
– Em nói nhiều lúc nhớ anh tới phát điên. Có lần về quê em lén lấy trộm cái áo gối của anh, xong em mang lên cần thơ nằm ngửi cái áo gối. Em nói mỗi khi nhớ a là em lấy ra ngửi, cái mùi giống y như có anh bên cạnh. Em nói mấy bạn cùng phòng thấy em nằm úp mặt vào cái gối mỉm cười hoài thì tưởng em bị điên, đứa nào lấy cái gối là em giựt lại đem cất liền. Đó ko phải ty thì là gì?
– …..
– Hai đứa mua laptop mới cho em. Anh mang về cài win và phần mềm, tinh chỉnh mọi thứ cho mượt mà. Em hãnh diện khoe với bạn là anh cái gì cũng giỏi, thông mình khó ai bì. Đó ko phải tình yêu thì là gì?
– …..
– Có lần anh nói dối là anh đang bệnh nặng đúng ngày cuối tuần, vì anh biết cuối tuần em nghỉ. Thế là em vội vả lên xe từ Cần Thơ vào Rạch Giá. Em không về nhà mà chạy thẳng qua nhà anh. Biết anh lừa, thấy mẹ ra ngoài, em nắm tay anh nhét vào ngực em, xong em đấy ra. Em cười hí hí nói làm vậy cho anh tức chết. Đó không phải tình yêu thì là gì?
– ….(vẫn khóc rấm rứt)
– Anh ta giàu hơn anh đúng không, tương lai anh ta sáng hơn anh đúng không?
– …..
– Anh ta là tình yêu đích thực hay anh ta nhiều tiền?
– Em ko biết, nhưng em ko thế bỏ H được (khóc). Em muốn giữ chặt tình yêu của mình, muốn một lần sống cho bản thân.
– Sống cho bản thân và đánh cắp niềm tin của người khác. Sống không có niềm tin khổ lắm em à. Có lẽ em hạnh phúc bên H, nhưng em có nghĩ tới anh và bạn bè, cha mẹ, nội ngoại. Em có nghĩ tới chuyện chúng mình tan vỡ, sẽ có rất nhiều người nghi hoặc cuộc sống, sẽ có rất nhiều người hoài nghi cuộc đời.
-……
– Đâu phải cái gì thích thì mình làm. Sống như thế quá đơn giản. Nếu cứ thương thì lao vào nhau, xh khác gì bầy trâu bò. Làm người có chữ tình nghĩa. Sống với nhau hết cái tình thì còn cái nghĩa. Sống có trước có sau thì mới đáng sống.
-…..
-Cái tình cái nghĩa trong đời nó mới đem lại hạnh phúc thực. Vì bản thân, vì vui sướng của mình mà chà đạp, đánh cắp niềm tin của người khác thì giang hồ coi ra gì?
– Em không cần biết giang hồ coi em ra gì. Em chỉ cần có H. (khóc)
– Em lớn rồi, em tự nhận ra đâu là giá trị cuộc sống. Cuộc sống còn nhiều thứ phải làm, không chỉ có tình cảm nam nữ không. Anh không cần biết em yêu ai, nhưng chắc chắn em sẽ mất anh. Anh không bao giờ tha thứ cho em đâu, đến cuối đời vẫn vậy. Làm người mà bạc còn hơn vôi. Thôi anh mệt, chuẩn bị đi ngủ.
– ….(khóc to hơn)
– Sao phải khóc? Từ nay đừng liên lạc với anh nữa. Anh cũng vậy. Em có đi tìm tình yêu đích thực hay tìm tiền hay làm đĩ thì cũng mặc xác em.
-….
– Đừng bao giờ xin tha thứ. Anh ko bao giờ gật đầu khi em quay lại đâu.
-….
-….

Có một người nói Đà Nẵng rất đáng sống. Quê mình ở Quảng Nam. Có lẽ mình sẽ đưa mẹ về Quảng Nam sống cho gần bà con bạn bè, như vậy mẹ sẽ vui. Bây giờ hai mẹ con cũng đã có vốn liếng. Sau khi bán được đất và nhà thì mình sẽ xin công ty chuyển về miền Trung. Mình ko phán xét gì con gái miền Tây cả, ở đâu cũng có người này người kia. Đơn giản đó là nơi không dành cho mình.

Nha Trang cũng đẹp đấy nhỉ. Chiều nay mình thuê xe đạp đi dọc đường Trần Phú, nghe nói rất thú vị. Mình chưa tới Nha Trang lần nào, chỉ đi ngang qua. Đang ngồi quán cafe gần Hòn Chồng, gần khu vực đại học Nha Trang, chỗ có cây cầu vượt dành cho người đi bộ từ đại học Nha Trang đi xuống bãi biển gần khu Hòn Chồng.

Mình đã cố gắng nhắc cho gấu nhớ về 1 trời kỉ niệm của hai đứa. Mình đã mất bình tĩnh, đã quát tháo. Vậy là xong. Vết thương rồi cũng sẽ lành. Chúc các bạn giữ được tình yêu của mình. Và hi vọng mình sẽ tìm thấy cô bé nào đó thực sự biết yêu.

Facebook Comments


Blog cá nhân, chia sẻ để kết nối.